Danh mục các Luật, Pháp lệnh và Nghị quyết được Quốc hội ban hành từ năm 1945 đến nay    Thấy gì từ đề xuất luật hóa “chạy chức, chạy quyền”?    Vụ bác sĩ Tường ném xác nạn nhân xuống sông Hồng: Những thông tin chưa từng tiết lộ    Luật sư luận mức án các bị can trong vụ bầu Kiên    Tập thơ Chút Hương Cố Xứ - Thi sĩ Bùi Văn Cang    CÔNG TY TƯ VẤN LUẬT BÙI TRỌNG HIỂN   
DANH MỤC PHÁP LUẬT

Luật Sư Toàn Cầu

Tư vấn Luật

Văn bản Luật

Tin tức Pháp luật

Pháp luật cười

L. hệ Luật sư

Thơ & Nhạc

Tuyển dụng

TIN TỨC PHÁP LUẬT MỚI
THÔNG TIN LIÊN HỆ

CÔNG TY LUẬT BÙI TRỌNG HIỂN
ÐC: 223 Đinh Bộ Lĩnh - P.26 - Q.Bình Thạnh - TP.HCM
ĐT: 0913.15.33.15 - 0913.748.948
Email: luatsutoancau@yahoo.com
luatsuhien007@gmail.com

THỐNG KÊ TRUY CẬP

Khách trực tuyến : 1
Tập thơ Chút Hương Cố Xứ - Thi sĩ Bùi Văn Cang

THƠ VÀ HẠNH PHÚC

Nhân đọc tập thơ Chút Hương Cố Xứ của Bùi Văn Cang

 

Hạnh phúc có vẻ như là người khách lạ của thơ? Các tác phẩm kinh điển của Việt Nam như Đoạn trường tân thanh của Nguyễn Du, Cung oán ngâm khúc của Nguyễn Gia Thiều, Chinh phụ ngâm của Đặng Trần Côn đều lấy khổ đau làm chất liệu chính cho tác phẩm. Xưa nay các nhà thơ càng gặp nhiều đen đủi trong cuộc tồn sinh thì những câu thơ càng rực sáng. Có phải nhà thơ cần phải lâm vào cảnh cùng khốn thì tinh hoa mới phát tiết ra ngoài?  “Thi cùng nhi hựu công” (Âu Dương Tu đời Tống Trung Quốc). Liệu có mối tương quan nào giữa những bất hạnh trong đời và niềm hạnh phúc trong thơ? Các tuyệt tác Đường thi dường như chưng cất từ những đọa đày của chính nhà thơ hay những âm vọng lầm than của thời đại. Hàn Mặc Tử và Bích Khê là hai nhà thơ đã “chắt lọc” từ những khổ đau bệnh tật thành những ly rượu thơ trong vắt hạnh phúc. Muriel Rukeyser cho rằng không thể có sự tách biệt giữa thơ và những trải nghiệm cuộc sống. Hít vào là trải nghiệm, thở ra là thơ (Breath – in experience, breath – out poetry). Nhà thơ “hít vào” những khổ đau và khi thở ra những bài thơ đã trở thành hạnh phúc. (Pain is filtered in a poem so that it becomes finally, in the end, pleasure – Mark Strand). Tin vào thơ như một liệu pháp, Giả Đảo từng nói một ngày không làm thơ, suối lòng như giếng hoang (Nhất nhật bất tác thi, tâm nguyên như phế tĩnh). Thoát thai từ khổ đau nhưng thơ là cánh buồm dong về chân trời hạnh phúc. Làm thơ là cách để được sống trọn vẹn hơn (I write poetry in order to live more fully – Judith Rodriguez). Thơ là tấm gương soi làm tươi đẹp những gì đã bị cuộc đời làm xiêu lệch (Poetry is a mirror which makes beautiful that which is distorted – Percy Bysshe Shelly).

Và cũng thế, đối với Cang, thơ là niềm hạnh phúc.

“Trong hồn tôi – Rờ rỡ một đóa trăng – Càng ngời thêm hạnh phúc”.

Hầu hết những bài thơ trong tập “ Chút hương cố xứ ” đều nhắc đến ánh trăng. Với Cang, có thể trăng là thơ và thơ là trăng. Trăng là hiện thân của thơ. Thơ là tính thể của ngôn từ (The crown of literature is poetry – Somerset Maugham), và có lẽ cũng chính là tính thể của hiện thể (It is the sublimest activity of the human mind - Somerset Maugham).

Nếu ví những khổ đau liên tục đến với số phận con người như thể đêm dài, trăng là người bạn đáng tin cậy để chia sẻ những gì chỉ có thể chia sẻ lặng thầm như niềm cô liêu ngất tạnh của Lý Bạch trong bài Nguyệt hạ độc chước: Cử bôi yêu minh nguyệt, đối ảnh thành tam nhân (Nâng chén mời trăng nhé, thêm bóng nữa là ba).

“Với trăng tôi thức trắng…đêm dài”

“Cõi nào đã hiện ra thơ

Dắt ta trôi giữa đôi bờ tử sinh”

Nhiều nhà thơ đã viết về trăng, nhưng chưa một ai nghĩ đến sự gắn kết “tiền định” giữa nhà thơ và ánh trăng:

“ Hỡi ơi một bóng trăng tiền kiếp

Đã rợn bao lần sắc bể dâu”

Hình ảnh cô đơn của bóng trăng xê dịch trong đêm khuya giữa vòm trời bao la như một kẻ bộ hành đơn độc trong cuộc sống khiến ta không thể không nghĩ đến có sự đồng cảm của Bùi Văn Cang và nhà thơ đời Đường, Tư Không Thự:

“Hiểu nguyệt quá tàn lũy, phồn tinh túc cố quan” (Trăng sớm qua lũy vắng, bầy sao ngụ ải xưa)

“Tôi có được soi từ kiếp trước

Bởi em, vầng nguyệt ẩn phiêu linh”

Cang có một tình yêu nhẫn nại với trăng. Thật ra yêu chính là nhẫn nại, là sự chờ đợi trong thao thức:

“Bao đêm thao thức lòng mê mải

Ngóng đợi vầng trăng biếc hiện về”

Khi viết về quê hương, nhà thơ Đoàn Vị Thượng từng ví “Một mảnh trăng vàng như mảnh chai, mảnh chai đâm nhói lòng xa xứ…”. Có lẽ cũng như Cang, nhìn thấy đâu cũng là trăng, hoặc tất cả hiện thể đều biến thành trăng.

“Hoặc thành trăng ôm đáy nước sông dài”

“Chắc từ lúc mắt xanh dần nhuốm tím

Bởi nuối hoài trăng lạc nẻo mù khơi”

Và tình yêu của Cang với trăng giúp anh cảm nhận được sự có mặt của trăng không phải chỉ trong mùa trăng. Người đọc không thể không liên tưởng đến câu nói đầy thi tính của Albert Einstein “Tôi muốn nghĩ rằng vầng trăng vẫn hiện hữu ở đấy ngay cả khi tôi không ngước nhìn lên” (I like to think that the moon is there even if I am not looking at it).

“Như trăng mùa lạnh ngủ vùi

Qua cơn mê vẫn chưa nguôi tội tình”

Một nửa gương mặt cho phép nhà thơ tưởng đến nửa gương mặt kia:

“Vẫn tỏa ánh ngời một nửa trăng

Còn nửa trăng kia mây tóc phủ”

Yêu trăng không phải chỉ trong những đêm rằm:

“Lồng lộng trời xanh chim én lượn

Mênh mang sóng biếc nguyệt rằm trôi”

Cang nhói lòng khi nghĩ đến những vầng trăng trong nguy nan:

“Như hoa rụng trên sông ngày mưa bão

Như trăng chìm vào vần vũ mây đen”

Trăng đã là người bạn đồng hành thân thiết của nhà thơ ngay từ thuở thơ ấu:

“Em đó ư! Mùa thu xanh ký ức

Cùng vầng trăng thời bé dại quay về”

Nhà thơ yêu ánh trăng với một tình yêu ngây ngô và bền vững như đá tảng:

“Lòng như bãi đá hoang sơ

Thấm màu nguyệt úa đến giờ chưa phai”

Có phải trăng chính là biểu tượng của khát vọng về những vẻ đẹp trong đời sống, những vẻ đẹp luôn có số phận mỏng manh, những hiện thể lưu lạc rày đây mai đó.

“Dễ gì ta chết vì trăng

Đầu hôm đang nở cuối chân biển, trời”

Khi bị tan vỡ, ánh trăng lại biến thành muôn ngàn đôi mắt lấp lánh:

“Hồn trăng vỡ buổi triều đầy

Hóa ngàn mắt rọi sâu dày thế gian”

Trong thế giới ngày càng ồn ả, cuồng động này, còn ai cảm thức được niềm cô liêu của lữ khách, vẻ cô tịch của một bến vắng dưới bóng trăng tà trong đêm khuya?

“Lữ khách lòng buồn như bến vắng

Khuya nay nằm mộng dưới trăng tà”

Còn mấy ai giữ được mối tương giao lặng lẽ với thiên nhiên?

“Trăng xuân tàn rụng về đâu nhỉ?

Bỏ lại trần gian những cánh sầu”

Cang lấy bóng trăng làm điểm quy chiếu cho những ước mơ bình thường trong đời:

“Giấc mơ có một mái nhà

Cũng xa vời vợi bóng tà trăng kia”

“Vẫn cháy niềm hoài vọng bóng trăng xưa”

Thơ Cang không phải chỉ đầy nhạc tính, ta có thể tìm thấy những “thi ảnh” tuyệt đẹp mà hội họa không thể vươn đến:

“Sẽ về rực chân mây vàng giấc ngủ”

“Ôi thơ ca một vầng trăng ngời chiếu

Xuống trần gian, sông núi thắm tơ duyên”

“Giấu chi mấy giọt trăng tà

Khi mùa thu đã ngút xa, bên trời”

Tác giả dẫn người đọc đến một thế giới được nhìn qua kính vạn hoa. Mỗi mảnh vỡ phản chiếu toàn thể. Và toàn thể biểu hiện trong một mảnh vỡ.

“Trăng từ độ chết dòng xanh

Tóc tơ dệt mãi chưa thành áo duyên”

“Trăng về xua bóng hoàng hôn

Chim kêu lạc tiếng lên nguồn hỗn mang”

“Trăng vẫn đi, về trên cõi không

Vậy mà chén rượu thấy nồng suông”

Trăng xanh rồi tàn úa như những buồn vui thân phận con người luôn là những ám ảnh không nguôi:

“Dẫu lòng đã rệu qua mưa bão

Và trăng phai úa tự bao giờ”

Ánh trăng trong thơ Cang có thể là tượng trưng, “mưa bão”, “hoàng hôn”, “hoa rụng”, “đêm tối” là hiện thực, nhưng Cang không hề bận tâm đến việc cách tân hay hậu hiện đại. Nói như A. Vonznessenski  về Pasternak “trong những tác phẩm về sau trở về hình thức cổ truyền hơn nhưng ông không mất đi một chút tài năng nào, và chính vì vậy mà cứ mới mãi…”

“Qua xuân trời đất xanh như mộng

Bởi giấu niềm riêng bóng nguyệt tà”

“Bốn mặt vần xoay, năm chuyển tiếp

Riêng xuân ngời sáng mặt trăng tròn”

Thơ Cang phần nào giúp chúng ta tiếp cận với vẻ đẹp mà theo Percy Bysshe Shelly, thơ đã vén lên tấm màn đã che mờ vẻ đẹp, khiến các vật thể bỗng hiện ra rỡ ràng như mới gặp lần đầu chưa hề quen biết (Poetry lifts the veil from the hidden beauty of the world, and makes familiar objects be as if they were not familiar).

Cũng như tất cả những ai còn tin vào sức mạnh chuyển hóa của thơ như Thomas Hardy đã từng cho rằng nếu Galileo phát biểu bằng thơ, chân lý chính trái đất chứ không phải mặt trời chuyển động, thì quan tòa giáo hội đã không cản trở (If Galileo had said in verse that the world moved the inquisition might have let him alone).

Bùi Văn Cang đã “phát biểu” bằng thơ:

Trăng chợt nở sáng hơn lòng đã tưởng

NGUYỄN HUYỀN THẠCH

 

DÁNG THƠ XƯA

Dường đã cùng em từ kiếp trước

Nắm tay nhau xuống biển lên ngàn

Tôi thấy trăm năm sao ngắn thế

Đất trời cũng nhạt vẻ mang mang.

 

Tôi nhủ lòng tôi suốt kiếp này

Tìm em trong sóng sóng hương phai

Lang thang qua những kinh thành đổ

Uống nỗi khát tình đến dại ngây.

 

Với trăng tôi thức trắng… đêm dài

Sầu nhuộm điêu tàn trên cỏ cây

Nhìn núi áo xanh đầu tóc bạc

Cảm niềm phế tích vọng trùng mây.

 

Giữa bao đền tháp thâm nghiêm ấy

Về đây chợt gặp dáng thơ xưa

Ánh mắt xa xăm hồn vạn cổ

Khiến tôi như lạc xứ không mùa.

 

KHÚC LY CA LẠNH MÀU THU ĐÔNG

Buổi ấy tình cờ gặp em quán nhỏ

Cơn say bắt nguồn từ đôi mắt ngọc trai đen

Mê dáng vai nghiêng

Tóc xõa bóng đêm dài số mệnh

Quấn chặt tôi mềm mại đến vô cùng

Cảm giác bồng bềnh tựa trong mộng mị

Dẫu ngoài kia nhịp sống rộn muôn đường.

 

Bao khuya sớm chập chờn

Trái tim tôi đâm chồi óng mượt

Búp tình si đón ánh mặt trời

Lọc xuyên qua tầng tầng lá mới

Rọi lên hồn sắc biếc lung linh.

 

Rồi em bỗng xa tôi

Không lời giã biệt

Nỗi lòng ai

Như lá khô vàng còn níu trên cây

Nhìn vạt nắng úa màu thu chín

Thương ngàn lau hiu hắt bên sông.

 

Một sáng nao ngủ dậy

Chợt thấy muộn phiền mình già nua

Như lá khô tàn vương lưới kẽm gai

Mùa đông thở từng hơi rét buốt

Đánh thức cánh vạc cô đơn ngàn năm trước

Bay về ẩn náu giấc mơ em

Kêu vọng hồn tôi bốn bề hoang vắng

Dẫu ngoài kia nhịp sống rộn muôn đường.

 

ĐÔI MẮT ẤY

Như một đường chim liệng cuối trời

Nét mi dài chém suốt đời tôi

Mắt kia buồn giấu niềm thu tận

Hồn chắc tàn khi ngọc biếc rơi.

 

Chỉ một thoáng nhìn thôi cũng đủ

Cho lòng tê rợn đến muôn sau

Muôn sau cõi đất đi vào mộng

Trời vẫn còn nguyên những hạt châu.

 

Tôi có được soi từ kiếp trước

Bởi em, vầng nguyệt ẩn phiêu linh

Mà sao trọn kiếp này tôi sống

Tựa chiếc thuyền trôi với bóng mình?

 

GẤM QUÝ

Bao đêm thao thức, lòng mê mải

Ngóng đợi vầng trăng biếc hiện về

Rồi có một khuya ngời thánh mộng

Bỗng thành gấm quý, áo thơ kia!

 

BUỔI VÀNG SƠ NGỘ

Trời xanh đó, tấm gương soi hồn biển động

Cảm niềm sâu, mây trắng nổi ba đào

Còn riêng tôi từng có những buổi sầu

Tuy kề bên mà em nào thấu hiểu.

 

Thưở mới yêu có lắm điều kì diệu

Thấm vào lòng phơ phất khói sương bay

Thế rồi tôi đành cam chịu bao ngày

Em gang tấc vẫn cách xa ngàn dặm

Càng gần nhau càng thấy mình lận đận

Ôi! Buổi vàng sơ ngộ mất về đâu?

Nhớ mộng xưa, đêm hò hẹn bên cầu

Trông nước chảy lung linh hồn tinh tú.

 

Tôi ước sao cả quãng đời ngưng tụ

Thành biển cồn cho trời dợn sóng mây

Hoặc thành trăng ôm đáy nước sông dài

Dẫu một phút cũng đẹp tình muôn thuở.

 

SƯƠNG PHỤ

Tôi cứ ngỡ hồn xuân còn rất trẻ

Đâu có hay hoa từng rụng lâu rồi

Chắc từ lúc mắt xanh dần nhuốm tím

Bởi nuối hoài trăng lạc nẻo mù khơi.

 

HỒN CHIỀU VẠN THUỞ

Sầu lữ khách trước hồn chiều vạn thuở

Gặp được gì?- Ngọn lửa ấm muôn đêm

Khi yêu người, ta như được lãng quên

Bài hát thương thân của loài dế mọn.

 

MÙA ĐÔNG VIỄN XỨ

Nhặt cành hoa đã khô tàn

Tôi nghe hoang lạnh thấm dần trái tim.

 

Xa rồi một thuở yêu em

Ừ thôi cũng đủ ý niềm sầu vui

Như trăng mùa lạnh ngủ vùi

Qua cơn mê vẫn chưa nguôi tội tình.

 

Đất chờ cây cỏ phục sinh

Tôi chờ tôi rụng hết hình bóng em.

 

CHÚT HƯƠNG KHÓI VỌNG TÌNH XƯA

Đốm lửa hư linh đã cháy về

Chập chờn trên mộ những canh khuya

Lìa nhau - Tình ngả màu hương khói

Từ buổi hoen sầu mặt đá bia.

 

Bóng hình thơ mộng mùa xanh ấy

Vẫn tỏa ánh ngời một nửa trăng

Còn nửa trăng kia mây tóc phủ

Cho tôi rung cảm biết bao lần.

 

Nỗi lòng em khắc vào non biển

Xin bước thời gian hãy né qua

Tôi sống âm thầm cùng lá cỏ

Cũng may gặp thuở nắng mưa hòa.

 

Kỷ niệm mà như chuyện cổ nào

Đôi hồn thủ thỉ dưới muôn sao

Lời ai gió thoảng hoài đêm vắng

Có nối duyên tình đến kiếp sau.

 

CHUỖI HẠT ĐIÊU LINH

Như hoa rụng trên sông ngày mưa bão

Như trăng chìm vào vần vũ mây đen

Người bỏ đi với cõi lòng tơi tả

Mà chẳng lời hé cửa mộ sầu riêng.

 

Đấy có lẽ nghiệp duyên tôi đã chọn

Khổ đau kia tôi phải gánh một mình

Gót lê dài trong sa mạc nín thinh

Hướng về phía trời sương che mờ mịt

Để uống cạn biệt ly

Còn ghê hơn cái chết

Cũng như tôi, người lỡ chọn cho người

Lá đành phải xa cành khi lá đang tươi

Chỉ để lại đôi chồi non ủ rũ

Tội thân chúng từ nay đâu bóng trú

Dẫu có nhà là cả một vòm xanh.

 

Hỡi vòm xanh! sao quá đỗi vô tình

Chơi luồn chi sợi dây oan trái

Xuyên qua suốt hồn tôi

Nối bây giờ với những kiếp xa xôi

Cho mắt lạnh hư không

Và tim ngầm xót mãi…

Ôi! Đến khi nào đầy chuỗi hạt điêu linh?

 

KHÚC TÌNH BUỒN GIỮA TRỜI VÀ VỰC

Ánh mắt chiều xưa như tơ duyên

Kéo tôi ra khỏi vũng ưu phiền

Đẩy đưa tới bến bờ xa lạ

Của xứ mộng huyền hay đổi tên.

 

Từng băng qua nhiều khu rừng rậm

Và từng xuyên bao lớp sương mù

Riêng hồn em có góc thâm u

Thơ dẫu rọi ngàn năm chẳng thấu.

 

Tôi cô đơn tận đỉnh trời cao

Em chênh vênh bờ vực thẳm nào

Bóng gió mưa đã trùm mọi phía

Nhuộm thời gian xám lạnh một màu.

 

Rồi hồn em xé thành muôn mảnh

Trôi về đâu trong cõi thiên thu

Tôi lang thang đêm dài bãi vắng

Nhặt xa xôi những vệt sao mờ.

 

DUYÊN

Vô tình một sớm vô duyên

Tóc em bay chạm nỗi niềm gió mưa

Hữu duyên từ ấy có thừa

Khiến tôi gặp… đắm bao mùa tương tư.

 

KHOẢNH KHẮC SÔNG TRÀ THU THƠ ẤU

Em đó ư! mùa thu xanh ký ức

Cùng vầng trăng thời bé dại quay về.

 

Con nước kia dù mãi mãi ra đi

Còn để lại cảm hoài nơi bến vắng

Còn đọng lại giữa hai bờ mưa nắng

Mắt sông xưa soi óng ánh thời gian.

 

Và em chợt chìm tan vào cõi mộng

Hỡi mùa thu thơ ấu đẹp muôn vàn!

 

NỖI LÒNG ĐẤT MẸ

Cũng như các mẹ vùng ven biển

Mẹ đã sinh ra nhiều đứa con

Nuôi dưỡng lớn lên bằng sữa ngọt

Chắt từ tinh huyết của nguồn non.

 

Mỗi đứa hình hài riêng mỗi vẻ

Nhưng chung giềng mối một linh hồn

Sợi dây cố kết xuyên ngàn thuở

Đôi lúc tơ vò, Mẹ héo hon.

 

Những đứa ở xa, đầu sóng gió

Khi xưa Mẹ khó nhọc trăm bề

Phận người - chiếc lá qua trùng biển

Chỉ dám đi, không dám hẹn về.

 

Những đứa ở xa, đầu bão táp

Thời này Mẹ khắc khoải không yên

Cố sao vươn tới, vòng tay ấm

Xua bóng mây đen lấn cõi miền.

 

Tình Mẹ yêu con liền khúc ruột

Dù con cách biệt giữa mênh mông

Ngày đêm lo nhớ dường nung nấu

Khúc ruột hóa thành mạch núi sông.

 

Một trời mây xám hắt hiu

Ngàn tuôn cơn giận ngọn triều lô xô

Mênh mang nước cuốn không bờ

Bình nguyên ngập giữa nỗi ngờ biển khơi.

 

CHIỀU VIỄN XỨ

Chiều xuống mênh mang sầu viễn xứ

Núi non sừng sững bóng ngàn năm

Mây pha ráng đỏ hồn quan tái

Chẳng lửa binh mà rợn đáy lòng.

 

BUỔI SÁNG TRÊN ĐẬP THẠCH NHAM

Gương nước long lanh ngàn rắn quẫy

Bạc chìm đáy biếc lại dâng lên

Ban mai lòng nhẹ như sương khói

Vấn vít rừng cây tỏ nỗi niềm.

 

VỜI TRÔNG CỐ XỨ

Chung quanh núi dựng chập chùng

Giam tôi vào nỗi hư không vật vờ

Lòng như bãi đá hoang sơ

Thấm màu nguyệt úa đến giờ chưa phai

 

Vời trông cố xứ bên trời

Mây bay man mác cho dài nhớ thương

Thuở nào dĩ vãng còn vương

Đáy hồn tôi, chút khói hương nhiệm mầu.

 

KHUYA BÊN THỦY ĐIỆN TRÀ BỒNG

Đêm thẳm sâu hơn lời chim cú gọi

Tôi nghe mình tan tận đáy thâm khuya

Núi đứng đó - trầm tư hồn thác đổ

Trần gian ơi! còn mấy nẻo đi, về?

 

HỒN QUÊ VẪY GỌI

Dõi trông cuối dặm chiều tà

Núi mây bàng bạc đâu là cố hương.

 

Bao đêm thao thức canh trường

Hồn quê vẫy gọi sầu thương trở mình

Nhớ ai gánh nước bên đình

Yêu sao dáng liễu nghiêng mình múc trăng

Con đò bến cũ còn chăng?

Cây đa vẫn đứng đầu làng cầu mưa?

 

Đồng xanh sương nắng bao mùa

Mà người phiêu lãng còn chưa hẹn về

Bởi xưa lỡ vướng câu thề…

 

MỪNG ĐẤT NƯỚC BUỔI SANG MÙA

Ngàn cây thổn thức nhựa trào tươi

Bước chuyển giao mùa đã tới nơi

Lồng lộng trời xanh chim én lượn

Mênh mang sóng biếc nguyệt rằm trôi

Chùa cao hoa lắng lời kinh Phật

Đò thấp hương dâng ý nguyện người

Đất nước gieo vần thơ đổi mới

Âm ba vang vọng bốn phương đời.

 

QUA TRUÔNG

Qua truông lòng đọng lại

Niềm vượn hú chim kêu

Cùng đôi mảng tranh thêu

Ngàn cỏ cây xanh thẳm

Trong thiên nhiên hoang vắng

Nghe thấy đất vọng trời

Sau nữa thấy mình tôi

Bước lê trùng bước bóng.

 

Hồn ai đi giữa mộng

Tựa lãng đãng hồn tôi

Theo sông đời cuốn trôi

Một chân xuôi phía trước

Còn chân kia lần ngược

Tìm dấu tích truông xưa

Nhưng chỉ gặp sim, mua

Cười buồn… bên khe núi.

 

NHỮNG ĐÊM MÊ, TỈNH XỨ NGƯỜI

Mưa vẫn rơi vào hồn ai ướt lạnh

Muôn giọt đàn buồn trĩu gót thời gian

Người lữ khách đi hoài không trở lại

Một lần nao bến cũ tuổi thơ vàng.

 

Tôi cảm nghe cả bầu trời nghiêng trút

Khối u tình câm nín tự thiên thu

Chợt biết ra chuyện lòng còn quá nhỏ

Nỗi sầu riêng tựa chút khói bay mù.

 

Bao đêm trước dường trong tay phù thủy

Khiến tôi theo những đốm lửa mơ hồ

Rồi sực tỉnh nên quay đầu ngược lối

Suốt chặng về vượt lắm núi hoang vu.

 

Ngày mới đến sau cơn dài ác mộng

Nắng vàng hây và trời rất xanh trong

Song cuộc lữ của con người chẳng dứt

Xin được thấy mình giữa cõi mênh mông.

 

DÂNG NÉN TÂM HƯƠNG

                                   Tưởng nhớ bạn Trần Đình Chung

 

Chắp tay vái biệt bạn hiền

Vui chung mấy cuộc, buồn riêng một đời.

 

Bạn từ áo trắng tinh khôi

Đổi qua áo trận xanh bời gió sương

Nước nhà buổi ấy nhiễu nhương

Xa trường hồn thoáng vấn vương tơ tình

Vượt lên ngàn sóng lênh đênh

Trước sau bạn đã định hình bước chân

Trước vì tổ quốc quên thân

Sau vì nghĩa lớn chọn phần gian nan

Ngỡ rằng đi trọn con đường

Ngờ đâu mệnh bạc bỗng choàng áo đen

Hương nồng về quyện bốn bên

Hòng vong linh bớt lạnh niềm vĩnh ly.

 

Quán xưa rượu rưới vài ly

Chút lòng tưởng bạn góc kia còn ngồi.

                         Trung tuần tháng 6 năm Đinh Hợi (2007)

 

MỪNG BẠN CÓ NHÀ MỚI

Đã qua nỗi sợ nắng mưa rơi

Còn chỉ áo cơm bận chuyện đời

Nhà mới nhưng lòng người vẫn cũ

Tình đầy dẫu chén rượu rồi vơi

Đêm đông nghe nhịp đàn mưa rót

Ngày hạ ngắm màu hoa nắng rơi

Bằng hữu dăm người thân tụ lại

Mái tranh rộn ấm tiếng cười vui.

 

THƠ CUỐI NĂM TẶNG EM, NGƯỜI CƠ NHỠ

Mặc tấm áo đơn sơ

Đi dưới trời tháng chạp

Em nghe nỗi bơ vơ

Thở dài trên mặt đất.

 

Lòng bữa đói, bữa no

Đời lúc chìm, lúc nổi

Song em vẫn hẹn hò

Với hoa đồng, trăng nội.

 

Thôi buồn chi tấm áo

Bởi cát bụi trần gian

Hằng ngấm vào mạch máu

Làm thân em xiêu tàn,

Hồn em từng giông bão.

 

Thôi tủi chi chén cơm

Hằng đưa em lẩn quẩn

Bước theo những ngả đường

Của bất an, phiền muộn

Mỗi khuya về soi gương.

 

Bởi triệu triệu nguồn xanh

Đang âm thầm chuyển động

Trời đất nào vô tình

Với những hồn đa cảm.

 

Cây sẽ vỗ về lòng

Những khi cơn đói tới

Cùng âu lo, chờ đợi…

Bằng tình hoa trắng trong.

 

Và trăng tuôn ánh biếc

Xuống cuối miền tối tăm

Thành thơ khơi dòng lệ

Trong đáy mắt thế nhân.

 

Ôi! Mùa xuân chớm mộng

Giăng phơi sắc tơ vàng

Bao khổ đau vỡ vụn

Gởi gió tặng mười phương

 

Rưới đi cơn mưa bụi

Em chẳng lạnh gì đâu

Vì hồn em mới gặp

Tình người tự thẳm sâu…

 

LỜI CHO CON, MAI SAU

Như một nhiệm mầu không hiểu nổi

Con chào đời giữa lúc vắng ba

Mẹ con tê dại trong đau nhức

Đâu biết tủi buồn đã nở hoa.

 

Đóa hoa nhỏ lệ trôi buồn tủi

Một thuở cưu mang quá nặng lòng

Một thuở hận mình, không biết tỏ

Cùng ai cho nhẹ nỗi thu đông.

 

Và miệng người đời như lưỡi thép

Trong tay đao phủ chém qua hồn

Mẹ con vẫn bước không hề ngã

Lòng vẫn kiên trì như núi non.

 

Sóng gió cuộc đời chưa lặng nghỉ

Ba còn trôi dạt khuất quê nhà

Mẹ con nào biết niềm đau kín

Đang đục vỡ dần tim óc ba.

 

Ơi con có biết lòng ba mẹ

Ước hẹn cùng nhau đến bạc đầu

Dẫu núi đá mòn, sông nước cạn

Nghĩa tình buổi trước vẫn như sau.

 

Mai sau khôn lớn con sẽ biết,

Khi nguyện suốt đời sống với ai,

Sầu khổ của ba và của mẹ

Vắng nhau, thao thức những đêm dài.

 

Rồi lúc gần nhau đời lận đận

Áo cơm làm trĩu gánh tâm hồn

Nhưng ba mẹ vẫn không chùn bước

Vẫn giữ một niềm tin sắt son.

 

ĐẦU HÔM NGỒI UỐNG RƯỢU NHÀ BẠN

Đáy ly nhòa bóng chiều rơi

Nghiêng bầu rượu rót nụ cười cổ nhân.

 

Dễ gì ta chết vì trăng

Đầu hôm đang nở cuối chân biển, trời

Một vầng chỉ một vầng thôi

Mà sao vạn hữu dậy lời khói sương.

 

Là hồn sầu của tịch dương

Nhập vào xác nguyệt rọi đường thơ bay?

 

BUỔI BÌNH MINH THỨC MUỘN

Người kiếm vầng dương dưới đáy sông

Có hay ngọn nến nhỏ trong lòng

Đã dần cháy lụi niềm rung cảm

Bởi nhịp tim hoài gieo khoảng không.

 

Tôi nốc đời tôi qua miệng ly

Chẳng ngờ xuân sắc sớm bay đi

Mười phương thu hẹp vào đôi mắt

Mờ mịt trời quê khuất nẻo về

 

Người cũng như tôi, lạc chính mình

Kể từ quên tắm ánh bình minh

Ngoài kia đời rộn màu tươi thắm

Sao cứ trầm ngâm xó tối im.

 

Kế lại chìm sâu giấc mộng chiều

Buông hồn trôi nổi bến cô liêu

Một hôm trăng đến cười đưa lối

Tới buổi mai ngời hoa nắng thêu…

 

CƠN MỘNG BUỔI VỀ

Lữ khách lòng buồn như bến vắng

Khuya nay nằm mộng dưới trăng tà

Thấy từng bóng ngựa hồng muôn trước

Lần lượt về như những bóng ma.

 

Choàng tỉnh giấc mê, ngày đã lại

Hừng đông máu nhuộm thắm chân trời

Chim ca mừng đón vầng dương mới

Gió biếc mơn man những nụ cười.

 

Nhưng lòng vẫn vậy, như hang thẳm

Chẳng tỏ sáng nay được chút nào

Có khác gì đâu người khiếm thị

Về trong rực rỡ trận mưa sao.

 

Tình xưa nhớ tựa cành hoa úa

Đẫm ánh trăng xanh một tối nào

Giun dế hát đưa lời cảm khái

Bay đi tám hướng thế gian sầu.

 

Cơn mộng buổi về thoi thóp lửa

Niềm hoang liêu bám cuối đời như

Những chiều thái cổ trên trái đất

Mây phủ âm u, khói mịt mờ.

 

Rồi chợt thấy dòng sông chảy xiết

Phải do ta đỗ lại ven bờ?

Hay do sông điệp trùng tâm sự?

Sóng cuộn qua, ngàn lau xác xơ.

 

KHUYA ĐỌC THƠ LÝ BẠCH, ĐỖ PHỦ

Niềm thu hiu hắt ven trời

Lặng nghe xa vắng lời ai dặm trường.

 

Lầu xưa ngả bóng điêu tàn

Xuống dòng sử lịch ngời vang bi hùng

Điệu cười tan hợp núi sông

Như còn vọng suốt muôn trùng sóng mây.

 

Cuốc kêu ứa máu đêm dài

Người phiêu bạt, kẻ đọa đày mấy phương

Nổi chìm theo cuộc tang thương

Lao đao qua lắm chặng đường trần ai.

 

Hồn trăng vỡ buổi triều đầy

Hóa ngàn mắt rọi sâu dày thế gian

Mùa ly loạn, thuở huy hoàng

Ùa về trong giấc mộng tràn ánh tơ.

 

Cõi nào đã hiện ra thơ?

Dắt ta trôi giữa đôi bờ tử sinh.

 

GIẤC MƠ CÓ MỘT MÁI NHÀ

Giấc mơ có một mái nhà

Cũng xa vời vợi bóng tà trăng kia

Cũng gần như thể ngàn tia

Vầng hồng buổi sớm hiện về nhân gian.

 

Đôi ta cách trở đôi đường

Hằng đêm tâm nguyện trước bàn nến soi

Mai sau nếu gặp nhau rồi

Vẫn xin tạc dạ cái thời tìm em

Tìm em qua vạn cánh chim

Trải bao hoa nở, tàn - em chưa về.

 

Lửa sầu ngún suốt trang mê

Giấc mơ còn đó bên lề xuân thu

Được em, ta biết bao giờ?

 

UỐNG RƯỢU TƯỞNG NGƯỜI XƯA

Lòng đắng sá gì muôn hớp rượu

                              Mà không uống cạn, mà không say*  ( Thơ Nguyễn Bính)

Thuở xưa hiền sĩ còn như vậy

Thì huống hồ ta, kẻ bất tài!

 

Dừng bước giang hồ, ngồi quán rượu

Như nhà chung của đám phiêu linh

Tụ đây dăm mảnh đời mây bụi

Hãy uống cùng ta đến cạn tình

 

Một ly, một ly, rồi một ly

Sương khói bay mờ nét cổ thi

Cả bốn phương trời đều lặng gió

Cớ sao hồn dợn sóng tư bề

 

Rượu uống mềm môi, lòng vẫn đắng

Niềm buồn hơn đá tảng non cao

Trăng xuân tàn rụng về đâu nhỉ?

Bỏ lại trần gian những cánh sầu

 

Mà ta hay thấy trên đường vắng

Khi nắng tàn thu úa những chiều

Nốc cạn một hơi ly rượu cuối

Ta về tìm lại dấu chân rêu

 

Dấu cũ rêu phong chìm lớp lớp

Bất ngờ gặp lãng tử ngày xưa

Tay quăng chén rượu cười bi tráng:

- Đời có nghĩa chi chiếc bóng mờ.

                                                         

CUỘC ĐỜI MẸ

Thuở nào mẹ đã gian truân

Lấy chồng nghèo phải tảo tần… nắng mưa.

 

Nhớ hồi nằm võng mẹ đưa

Lời ru xa vắng điệu trưa hè buồn

Quên sao được những canh trường

Đêm đông mẹ thức bên giường con đau

Vậy mà mờ sáng hôm sau

Vai gầy gồng gánh dãi dầu dặm xa

Cuộc đời khó nhọc trôi qua

Tuổi xuân mẹ sớm phôi pha má hồng.

 

Rồi cha như nước lìa nguồn

Như mây bỏ núi lên đường viễn du

Hồn cha về cõi thiên thu

Mẹ thêm cơ cực cho vừa …héo hon

Một mình nuôi cả bầy con

Gánh cơm áo ấy nặng hơn bao giờ

Đến nay dẫu mẹ mắt mờ

Lưng còng sức kiệt vẫn chưa yên lòng…

 

Ôi! Lòng mẹ quá mênh mông

Chúng con đắp mãi cũng không tới bờ.

 

BẤT TỬ  XÁC THÂN NGƯỜI

Đời cha mẹ như cây

Dần khô héo

Sau những mùa đơm hoa kết trái.

 

Hạt giống ươm đất lành

Máu cha mẹ lại chảy

Trong các mầm xanh…

Và cứ thế mà Người bất tử.

 

Con lớn khôn

Ngỡ rời xa cha mẹ

Nhưng thật ra

Vẫn sống xác thân Người.

 

DÒNG TRÔI SINH DIỆT

Bia thời gian không tên

Mộ thời gian không tuổi

Dường có từ hoang nguyên

Thuở người còn mông muội.

 

Tình yêu sinh vạn mối

Gắn kết người với nhau

Mạch xưa nối dòng sau

Càng trôi càng lớn rộng

Càng trôi càng nạo mỏng

Tấm thảm màu thiên nhiên

Lòng người nặng ưu phiền

Khi đất đai cằn cỗi.

 

Bia thời gian không tên

Mộ thời gian không tuổi

Xin người chớ đẩy thêm

Kẻo dòng tuôn quá vội.

 

VẦNG TRĂNG ẢO DIỆU

Kìa ngọn núi nghiêng đầu tư lự

Mặc ba chiều lớp lớp nắng mưa rơi

Dòng sông nọ cứ hoài xuôi ra biển

Chẳng ngoái nhìn con nước có đầy vơi.

 

Riêng tôi thức nhiều đêm dài viễn xứ

Gội gió sương đầu bạc tự bao giờ

Vẫn cháy niềm hoài vọng bóng trăng xưa

Sẽ về rực chân mây vàng giấc ngủ

Của sự vật suốt ngàn năm sau nữa

Cho phút giây dàn trải khắp thời gian.

 

Tôi đã đi qua muôn vạn con đường

Tuổi thanh xuân nổi chìm nơi gió bụi

Để đến đây cuối chiều tàn nắng lụi

Đêm lạ lùng dang rộng cánh ưu tư

Đưa tôi lên vùng đá tảng sa mù

Lòng vắng lạnh như biển rừng sơ cổ

Nuối thuyền ai từng chờ trăng bến cũ

Lạc phương nào biền biệt mấy dáng thu.

 

Rồi khuya nay hồn thả bước phiêu lưu

Giữa mê, tỉnh thấy em về, ảo diệu!

Ôi! Thơ ca một vầng trăng ngời chiếu

Xuống trần gian, sông núi thắm tơ duyên

Và nghe như cỏ dại bớt than phiền

Thân bé mọn dưới vòm trời cao thẳm.

 

QUA MÙA CUỒNG MÊ

Ngựa cuồng bay khuất chân mây

Bỏ sau lưng một đầu ngày mỏng sương

Ngọn chiêm bao thắp đỏ hừng

Chợt nghe xương máu dậy lừng nhịp trôi.

 

TRÁI ĐẤT MAI SAU VÀ GIẤC MƠ

Mai sau vào trú rừng sâu

Vùi nông ký ức muôn lầu triệu xe.

 

Bập bùng ngọn đuốc hoang mê

Ta dìu nhau tới bên lề thực, hư

Sương giăng khói bủa mịt mờ

Trèo lên đỉnh mộng chạm tờ gió mưa

Thấy dòng xưa chảy đến giờ

Thiên tai càng phá rộng bờ hỗn mang.

 

Gập ghềnh bước giữa chiều tang

Mơ thiên thu mở suối ngàn nguyên trinh

Vỡ ngời giọt nắng thanh bình

Ngày ngày lửa sưởi ấm tình thế gian

Bơi trong cõi bụi nhuốm vàng

Nghe xuân nở biếc địa đàng thiên nhiên.

 

Bỗng ai hú vọng trời thiêng

Bóng hoang tàn rụng… xóa miền chiêm bao.

 

HÓA THÂN BỐN MÙA

Đầu năm trời đất thoảng hương men

Một thứ rượu đời chưa có tên

Xuân chính là men tôi đã nhắp

Khiến hồn ngây ngất nhớ như quên.

 

Mùa hạ ngời thơm hoa nắng rơi

Xuyên qua vòm mái lá xanh tươi

Thấm hồng môi má bao cô gái

Rồi rót tràn ra ánh mắt cười.

 

Thu đến, mây về giăng sợi mưa

Lòng tôi đồng hạn tưới sao vừa

Mưa như tóc biếc mơn man đất

Sợ tóc vàng cây sớm rụng thưa.

 

Đông sang, gió chuyển giá băng theo

Càng lạnh buốt hơn dưới mái nghèo

Bếp ủ lửa tàn đâu sưởi được

Riêng lòng vẫn sáng ngọn đèn khêu.

 

Em hóa thân vào dáng bốn mùa

Từ gió, hương cho đến nắng, mưa

Nơi em mỗi dáng đều thanh thoát

Mỗi dáng ngưng hồn một áng thơ.

 

MAI KIA KHI MAI MỘT

Một mai xương cốt đìu hiu

Nằm im rã dưới vạn triều sóng qua.

 

Giấu chi mấy giọt trăng tà

Khi mùa thu đã ngút xa, bên trời

Mơ gì mây trắng ngàn khơi

Khi hồn đã hứng tơi bời xác hoa.

 

Khuya sâu vẳng tiếng giang hà

Ngỡ ngàn năm bụi về sa chốn này

Cửa đời đóng kín từ đây

Mở ra một biển thơ đầy bóng sao.

 

ĐỊNH TÍNH VỀ HOA

Khi hoa thật, giống như hoa giả

Thì vẻ hoa kia diễm tuyệt rồi!

Hoa giả nhìn qua mà tưởng thật

Ấy hồn sắc đẹp đã lên ngôi.

 

SÓNG HỒI ÂM

Tôi ném viên sỏi nhỏ

Vào lòng biển thế gian

Không có sóng hồi âm

Chỉ dội lại nỗi buồn đầy thất vọng

Tôi tự hỏi

Tâm hồn mình chẳng tỏa chút hoa hương.

 

Tôi ném viên sỏi nhỏ

Vào lòng biển thế gian

Có nhiều sóng hồi âm

Tải những lời chân thật

Tôi nghe niềm hoan lạc trào dâng

Qua mấy tầng cảm xúc.

 

Và cũng viên sỏi ấy

Lại có sóng hồi âm

Không phải lời chân thật

Mà từ cửa trái tim chật hẹp

Tôi nghe niềm phẫn uất trào sôi

Trên mặt tầng cảm xúc.

 

Nhưng lắng xuống đáy sâu

Trong hồn tôi

Rờ rỡ một đóa trăng

Càng ngời thêm hạnh phúc.

 

SỚM MAI ĐỐN CỦI

Sớm mai lên núi trời còn

Mù sương lớp lớp quyện hồn nguyên sơ

Tôi - người mấy thuở lãng du

Vẫn chưa tìm thấy bến bờ an nhiên.

 

TÂM TƯỞNG ĐÊM MƯA

Khuya nghe lệ rót âm đàn

Đìu hiu muôn trước còn vang đến giờ.

 

Thương đời bao cảnh bơ vơ

Lầu cao, lều thấp chẳng thơ nương mình.

 

Trăng từ độ chết dòng xanh

Tóc tơ dệt mãi chưa thành áo duyên.

 

Gột sầu rửa khổ từng đêm

Chỉ mong gặp được hồn em thuở nào.

 

MAI TỨ QUÝ

Bốn mùa về hội trên cây

Chẳng vì xuân đến mới bày sắc hương.

 

Nụ bầm đỏ máu hạ vương

Cánh hoa rụng nhớ áo vàng thu phơi

Lá xanh màu mắt xuân cười

Thân cành in xám mảnh trời mây đông.

 

Nhìn cây ấm nỗi mênh mông

Lòng riêng chợt cảm quê chung bốn mùa.

 

MẶC KHẢI

Đêm mơ hồn ngựa biến thành thơ

Từ nẻo trần gian bụi phủ mờ

Sáng dậy mới hay mình đã phí

Bao ngày đuổi bắt bóng hư vô.

 

VÔ ĐỀ

Trăng về xua bóng hoàng hôn

Chim kêu lạc tiếng lên nguồn hỗn mang

Sao băng ánh chạm hồn hoang

Làm rơi từng cánh hoa - hoàng - hôn xưa.

 

TIẾT ĐIỆU XANH

Ai thả đầu non tiết điệu xanh

Tan vào sâu thẳm đất rùng mình

Dậy mau sắc bướm còn mê thiếp

Thức khẽ mùi hương đã nín thinh

Thực ảo đều qua bờ ướt lạnh

Nổi chìm cũng tới bến khô hanh

Vì dòng mãi cuốn đời luân chuyển

Đi trọn một vòng, xuân tái sinh.

 

HOÀI VỌNG

Ngày lại ngày

Từng giọt nước thời gian

Thấm vào hồn sự vật

Sinh sôi và hủy diệt

Hòa nhập và chia tan.

 

Quá khứ nổi chìm

Đan xen với chói ngời hiện tại

Chạm trổ nên mặt đời tang thương

Vốn tự sơ khai quay mỏi dặm trường

Nghiễm nhiên kết thành xâu chuỗi

Hết đoạn xám, xanh tới khúc đỏ, vàng

Bảng màu ấy xoay vòng bất tuyệt

Như sông vô tình trôi đi

trôi đi mải miết.

 

Duy có lòng mình còn đọng những đêm

Muôn hơi bấc thổi về

Nỗi niềm hoang lạnh cả cơn mê

Mà giữa tim ai vẫn giữ đốm lửa hồng

Thoi thóp suốt mùa đông ảm đạm.

 

Bởi hoài vọng một bình minh

Sẽ thấy lại bao lộc biếc chồi xanh

Sau quãng dài mưa xám.

 

NĂM CÙNG THÁNG TẬN

Mới đó mà năm cùng tháng tận

Thiên nhiên chừng đã tỉnh cơn mê

Tình em trái lại, theo sông nước

Mãi trôi biền biệt chẳng quay về.

 

Đây khói trầm dâng mời lộc trổ

Đâu gương soi bóng mộng hồng xưa

Tôi đan mưa nắng hoài năm tháng

Biết đến khi nào nên dáng thơ?

 

Trăng vẫn đi, về trên cõi không

Vậy mà chén rượu thấy nồng suông

Dẫu hoa kề mặt nghiêng lòng hỏi

Với máu tim đang chuyển vạn dòng.

 

Từng trải thu đông qua đói lạnh

Cảm niềm xuân hạ tự gió sương

Tấm thân thanh bạch cha mẹ nặn

Có ngại chi cát bụi muôn đường.

 

Mới đó mà năm cùng tháng tận

Ước mơ chưa vượt khỏi căn nhà…

Ngoài kia trời đất vươn mình dậy

Xin mở lòng ra đón cỏ hoa.

 

DẬY THÌ

Ai hong tơ trắng chùng đêm lạnh

Quyện với sương ngàn hư ảo dâng

Em đắm cơn mê vườn lá khép

Chợt hồn thức dậy đẫm hơi xuân.

 

MỘT ĐÊM XUÂN NGÓNG TRĂNG

Đêm xuân không có trăng bầu bạn

Đành mở lòng tâm sự với hoa

Hoa thở ngàn hương bay lãng đãng

Dưới mây cô quạnh một đôi tà.

 

Tôi nghe hoa nhủ cùng đêm thẳm

Những lời tình tự mỏng như trăng

Trăng như nỗi nhớ từ muôn kiếp

Quá đỗi xa mà rất đỗi gần.

 

Lòng thấm niềm đau bao sự vật

Vẫn chưa hứng được chút trăng tàn

Khuya nay, trời đất sầu câm lặng

U uẩn kết thành vạt áo sương.

 

MAI XUÂN THÔN DÃ

Mùa đông tàn nơi thôn vắng

Không gian nhòa lẫn thời gian

Khởi từ đáy sâu tĩnh lặng

Mắt em hé nụ mai vàng.

 

MỘT GÓC MÙA XUÂN

Trời đã giao mùa em biết chưa?

Cây xanh ngàn dặm điểm hoa thưa

Gió se càng ngọt làn hương chớm…

Mưa bụi thêm tươi búp lá vừa…

Chim đậu cành sương ca nắng mới

Người ngồi chiếu rượu đọc thơ xưa

Riêng em có thấy tình xuân dậy?

Thả mộng phiêu lưu những bến bờ.

 

XUÂN HƯỚNG DƯƠNG

Lòng hướng tới mặt trời cháy rực

Hay mặt trời thiêu đốt tình hoa.

 

Cỗ - xe - thời - gian lại oằn thêm tâm sự

Buổi đỗ bến - không - gian trùng điệp sóng giao hòa

Gây trận trận mưa hồng tưới ẩm bao la

Rồi cõi đất quặn mình tê dại

Mầm phục sinh nẩy ra từ ấy

Cho đời gương mặt đẹp tinh sương

Cùng tự xóa đi bao âm cũ sắc tàn.

 

Người có thấy niềm chi nồng thắm

Bên niềm chi thoảng nhẹ làn hương

Như thực, như hư thấm qua hồn, ảo diệu!

 

MƯA NẮNG THÁNG GIÊNG

Nắng tháng giêng màu lá chuối non

Mưa tháng giêng tơ thả vào hồn

Cành mai nở muộn đêm trinh khiết

Như níu mùa xuân bước chậm hơn.

 

VẺ ĐẸP THANH TÂN

Hơi thở mùa xuân đến thật gần

Tỏa thầm vẻ đẹp gái thanh tân

Mộng hòa nắng mới gieo vàng bãi

Hồn nhập chồi non trổ biếc sân

Thế sự hân hoan ngày chúc phúc

Nhân tình náo nức dịp tri ân

Thuyền em đã cập bờ duyên khởi

Sắc dậy, hương lừng theo bước chân.

 

XUÂN HÒA QUYỆN

Dòng ấm chảy về trong cỏ cây

Trường giang mái tóc lại xanh dày

Đêm mơ nụ cúc còn phong kín

Sáng dậy cành mai đã nở đầy

Xao xuyến đất trời, tơ nắng nhạt

Bồi hồi người vật, bụi mưa phai

Sóng hương lãng đãng ngàn giai điệu

Quyện với nhân tình một ý say.

 

XUÂN ĐẾN MÁI NGHÈO

Đâu cứ giang hồ thân lấm bụi….

Áo nghèo vẫn bạc dấu lầm than

Vẫn buồn chung cảnh người lưu lạc

Băn khoăn khi thấy tiết đông tàn.

 

Xuân đến ngỡ ngàng như khách lạ

Cũng gầy ấm cúng chút khói hương

Cũng ngồi bên bếp hồng lửa múa

Lần về thời nhỏ dại mờ sương.

 

Người ngụ mái hiên còn đón Tết

Huống chi ta có một căn nhà

Lẽ nào thiên hạ say, ta chẳng

Chén sành nào thiếu vị cỏ hoa.

 

Tháng năm chồng tuổi, chiều nghiêng bóng

Tóc hết xanh, tình vẫn trẻ thơ

Dẫu lòng đã rệu qua mưa bão

Và trăng phai úa tự bao giờ.

 

Xuân mới chỉ mong đời đổi mới

Lao đao thôi nhé! hãy xa mình

Đắng cay từng nếm, coi là bạn

Bởi dạy cho ta sống tận tình.

                    Tháng chạp năm Quý Hợi.

 

LÁ NÕN

Tôi viết bài thơ bằng lá nõn

Gởi về muôn dặm bước xuân qua

Qua xuân trời đất xanh như mộng

Bởi giấu niềm riêng bóng nguyệt tà.

 

MEN XUÂN

Đón em từ phía mặt trời

Cảm làn hương ấm bay dài mộng tôi.

 

Ngoài vườn cây lá hé môi

Gội sương tinh khiết ngỏ lời hiến dâng

Âm mùa xao động thế gian

Đất trời như xích lại gần nhau hơn.

 

Nụ hôn mưa bụi từng cơn

Phả men tình chuốc say hồn bướm hoa.

 

TÌNH EM VỪA CHÍN

Chiều thiếp ngủ trên đỉnh đồi mây xám

Đông lụi tàn nhường những búp hoa lên

Trăng chợt nở sáng hơn lòng đã tưởng

Là lúc trời nghiêng xuống đất…gần thêm.

 

Đáy nước kia ẩn bao điều kỳ ảo

Của tầng không lồng lộng ánh gương soi

Ngàn xuân xưa cây cỏ vốn bồi hồi

Cùng thổn thức giữa đôi miền sống chết

Cũng từ đó đất đau mầm, lộc biếc

Máu âm thầm tuôn khắp mạch núi sông

Đợi một đêm hồn thanh khiết vô cùng

Cây bỗng vỡ nguồn thơ dâng bát ngát

Hoa bỗng thả ngàn hương trôi lãng bạt

Thế giới dậy bừng vẻ mặt hồng xuân.

 

Bởi thấu cảm niềm trời qua vạn thuở

Nên áo xanh choàng trọn cả biển…rừng

Một sớm nao người thức giấc, hồn vương

Tơ nắng lạ, thì tình em vừa chín.

 

NGỜI  SÁNG SẮC XUÂN    

Sắc thơ đã phủ khắp ngàn non

Và cả bình nguyên cũng biếc rờn

Nguồn ấm càng ngày càng đượm hẳn

Ngọn hàn mỗi đợt mỗi phai hơn

Trẻ con mong chúng như người lớn

Người lớn ước mình giống trẻ con

Bốn mặt vần xoay, năm chuyển tiếp

Riêng xuân ngời sáng mặt trăng tròn.

 

Chút Hương Cố Xứ - Thơ Bùi Văn Cang

Hội Văn Học Nghệ Thuật Quảng Ngãi

( Hết )

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

CÔNG TY LUẬT BÙI TRỌNG HIỂN - www.luatsutoancau.com